Có một chàng trai từng gắn bó với những thế võ mạnh mẽ trên sàn đấu, nay lại dùng chính đôi bàn tay ấy để nâng niu từng bữa cơm, giấc ngủ cho những cụ già sa sút trí tuệ. Giữa những ồn ào của thời đại số, câu chuyện của nam sinh Vũ Trọng Nhật, ngành Điều dưỡng BVU như một bản nhạc trầm mặc nhưng vang vọng, minh chứng cho một triết lý sống giản đơn: Cứ cho đi bằng cả trái tim, quả ngọt sẽ tự tìm đến.
1. Khi đôi tay học võ chọn nâng niu người già
Ít ai biết rằng, trước khi khoác lên mình chiếc áo blouse trắng tinh khôi của ngành Điều dưỡng tại BVU, nhân vật của chúng ta là một “con nhà võ” chính hiệu với khuôn mặt khôi ngô tuấn tú và phong cách trưởng thành. Những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường, anh gắn liền với sàn đấu, với sự quyết liệt và mạnh mẽ. Thế nhưng, một ngã rẽ định mệnh đã thay đổi tất cả.

Trọng Nhật nhớ lại: “Có một lần mình vào bệnh viện thăm người thân, chứng kiến các anh chị điều dưỡng chăm sóc bệnh nhân tận tình, mình cảm thấy đó là những hành động thiết thực nhất để giúp đỡ cuộc đời.” Quyết định chọn ngành Điều dưỡng – một ngành vốn bị đóng khung cho phái nữ, không phải là sự bốc đồng, mà là sự chuyển hóa của sức mạnh: từ sức mạnh cơ bắp sang sức mạnh của sự thấu cảm.
Ngày đầu bước chân vào giảng đường BVU, không ít lần anh đối mặt với những lo lắng của người thân và bạn bè rằng, liệu một chàng trai có đủ tỉ mỉ, kiên nhẫn chăm sóc người bệnh không. Nhưng với bản lĩnh của người học võ, anh hiểu rằng chăm sóc sức khỏe không có giới tính, chỉ có trách nhiệm và tình thương. Tuy nhiên, lý thuyết và thực tế là hai thế giới khác nhau. Khi đi thực tập, áp lực kinh khủng của những ca trực, những quy trình nghiêm ngặt và sự quá tải công việc từng có lúc khiến anh chới với. Những lúc muốn bỏ cuộc nhất, anh lại chia nhỏ mục tiêu, tự học mỗi ngày và tìm đến sự chỉ dẫn của thầy cô, đồng nghiệp. “Tôi tự nhắc mình về lý do bắt đầu. Nếu mình không kiên trì, làm sao mình có thể bảo vệ được sức khỏe của người khác?”

2. “Trẻ nhỏ” ở tuổi bách niên và những bài học ngoài giáo trình
Thay vì chọn một công việc làm thêm năng động đúng chất Gen Z, anh chọn làm tình nguyện viên tại Trung tâm Chăm sóc Người cao tuổi Bách Niên Thiên Đức từ năm thứ 3. Đây chính là nơi anh học được bài học lớn nhất đời mình: Sự kiên nhẫn.
“Người già như trẻ con lần thứ hai,” anh nói với một nụ cười hiền lành. Anh kể về kỷ niệm khó quên khi chăm một cụ già bị sa sút trí tuệ. Cụ không thể tự ăn, anh phải kiên nhẫn bón từng thìa cháo. Nhưng vừa ăn xong, cụ lại quên sạch và trách móc anh vì… để cụ đói. Trong khoảnh khắc ấy, thay vì giải thích bằng lý lẽ khô khan, anh chọn cách lắng nghe, vỗ về và điều chỉnh cách giao tiếp để cụ cảm thấy được an lòng.

Cụ bà Vương Thị Kim Liên là một trong những người cao tuổi ở Trung tâm, bày tỏ niềm vui khi nói về Nhật, đó là một chàng trai trẻ dễ thương, hiền lành và tốt bụng, luôn giúp đỡ các cụ mọi việc.
Anh nhận ra rằng, với các cụ, một quy trình y tế đúng thôi là chưa đủ, cái họ cần là một “người thân” thực sự. Có cụ già dù mang trọng bệnh vẫn luôn giữ thái độ lạc quan, ánh mắt lấp lánh niềm vui mỗi khi thấy anh đến. Chính những con người ở phía bên kia dốc cuộc đời đã dạy cho anh một nhân sinh quan mới: Thái độ sống quan trọng hơn hoàn cảnh. Sự kiên nhẫn và lòng đồng cảm không chỉ là kỹ năng nghề nghiệp, mà đã trở thành bản chất trong con người anh. Mỗi ca trực, mỗi lần chăm sóc vệ sinh cho các cụ, anh không xem đó là việc làm thuê, mà là sự cống hiến không vụ lợi.

3. “Cho đi là còn mãi” – Khi sự tử tế trở thành tài sản vô giá
Sự tận tâm thầm lặng của anh cuối cùng đã lọt vào mắt xanh của chủ cơ sở. Một lời đề nghị chính thức được đưa ra khi anh còn chưa cầm tấm bằng tốt nghiệp: Trở thành nhân viên chính thức, đi làm vào những ngày cuối tuần và mỗi khi không có giờ học. Giữa một thế hệ Gen Z, thường đặt thu nhập lên hàng đầu, câu chuyện của anh là một cú lội ngược dòng đầy cảm hứng. Anh tin rằng: “Khi làm việc bằng cái tâm, phần thưởng không chỉ là tiền mà còn là sự trân trọng.” Mức lương ấy là thành quả của hơn 4 năm miệt mài, là sự công nhận cho thái độ làm việc trách nhiệm và cầu tiến. Ngay cả bố mẹ anh, từ chỗ lo lắng cho con trai chọn nghề “vất vả”, nay đã hoàn toàn ủng hộ khi thấy con mình trưởng thành và hạnh phúc với lựa chọn của mình.
Ông Nguyễn Tuấn Ngọc – Giám đốc Trung tâm Chăm sóc Người cao tuổi Bách Niên Thiên Đức chia sẻ rằng, Trọng Nhật là một thanh niên chăm chỉ, chu đáo, ông rất hài lòng và tuyển dụng sau một tháng “hành nghề”. Đó cũng là một trong những chính xác xã hội của Trung tâm, hỗ trợ những bạn trẻ còn đi học có một công việc phù hợp vừa có thêm tài chính vừa tích luỹ kinh nghiệm.
Khi được hỏi về 3 từ định nghĩa nghề Điều dưỡng, anh không ngần ngại đáp: Tận tâm – Kiên nhẫn – Trách nhiệm. Đó cũng là hành trang để anh bước vào năm cuối đại học, chuẩn bị cho những dự định xa hơn. Dù mai này có đi đâu, ước mơ lớn nhất của anh vẫn là được tiếp tục gắn bó với trung tâm, để được là người nắm tay các cụ trong những năm tháng xế chiều.

Nếu chọn một biểu tượng nói về bản thân mình, Trọng Nhật yêu thích hình ảnh một cái cây, luôn hướng về phía ánh sáng mặt trời và phát triển không ngừng. Để mai này khi “cái cây” ấy trưởng thành, cao lớn có thể che trở được cho mọi người.


Chàng trai ấy đã chứng minh rằng, tại BVU, sinh viên không chỉ được học kiến thức mà còn được nuôi dưỡng tâm hồn. Câu chuyện về nam sinh học võ đi làm điều dưỡng không chỉ lan tỏa triết lý “cho đi là còn mãi”, mà còn là ngọn lửa sưởi ấm niềm tin cho những ai đang băn khoăn trên con đường tìm kiếm giá trị bản thân. Thành công không đến từ việc bạn làm nghề gì hào nhoáng, mà đến từ việc bạn đã chạm vào trái tim người khác bằng sự tử tế của mình như thế nào.
Bật mí những bí mật của chàng trai Vũ Trọng Nhật để các bạn làm quen nhé!
- Cung hoàng đạo: Bạch Dương
- Sở thích khi rảnh rỗi: Xem thời sự
- Món ăn yêu thích: Sườn xào chua ngọt
- Cuốn sách mà bạn thích nhất: Đắc nhân tâm
- Bộ phim thích: Mưa đỏ
- Con vật nuôi yêu thích: Loài chó
- Nơi muốn đến nhất: Vịnh Hạ Long
- Khi mệt mỏi, căng thăng: Đi bộ hoặc đạp xe quanh biển
- Câu triết lý sống luôn theo đuổi: “Khi bạn làm nhiều hơn những gì được trả công, sau cùng bạn sẽ được trả nhiều hơn những gì bạn làm”. Và “Càng cố gắng, bạn càng trở lên may mắn hơn”.
- Một điều nhỏ bé luôn cảm thấy hạnh phúc: Được ăn cơm và trò chuyện cùng gia đình, bạn bè
Thùy Dương.








