Sống

Người BVU

Thủ khoa tuyển sinh ĐH 2017 của BVU - Đinh Thị Hằng: Vui mừng khi nhận được Danh hiệu thủ khoa và phần thưởn...

"BVU là một trong những môi trường đào tạo chuyên ngành NN Nhật Bản mạnh mẽ nhất mà em được biết, các c...

 
Tiến sĩ 8x Đỗ Ngọc Minh: Từ nước Nga về lại phố biển Vũng Tàu

"Được trở thành giảng viên của BVU để được tiếp tục nghiên cứu, giảng dạy và cống hiến cho quê nhà đối ...

 
GS.TSKH Hoàng Văn Kiếm: Hành trình xây dựng và phát triển khoa học công nghệ thông tin Việt Nam

GS.TSKH Hoàng Văn Kiếm – người góp phần kiến tạo khoa học công nghệ thông tin nước ta.

 
Giảng viên BVU - Tân tiến sĩ Tống Thị Minh Thu: “Tôi ấp ủ nhiều việc cần làm khi trở về Trường Đại học Bà Rị...

tân tiến sĩ Minh Thu đã nhanh chóng trở về Trường Đại học Bà Rịa – Vũng Tàu tiếp nhận công việc tại Việ...

 

Bến Nhà Rồng- Địa đạo Củ Chi- Chuyến đi ý nghĩa và nhiều kỉ niệm

Lượt xem: 539

Ngày đăng: 08/11/2017

"Từ thành phố này Người đã ra đi….". Những lần qua Sài Gòn vào giờ tan tầm chiều, trong cái hối hả của dòng người, cái ồn ào và khói bụi thành phố…lời hát ấy vẫn văng vẳng bên tai, chạm vào nỗi nhớ, miền thương và niềm kính yêu vô bờ của muôn triệu người con đất Việt đối với vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc…,Hôm nay, ngày 22-10 trong cái khí trời se lạnh còn sót lại cuối thu, băng qua màn mưa xối xả trên quãng đường dài hơn 100km thầy trò trường Đại học Bà Rịa – Vũng Tàu tổ chức chuyến tham quan và học tập thực tế tại Bến Cảng Nhà Rồng- nơi cách đây 106 năm (ngày 5-6-1911)  Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu của chúng ta ra đi tìm đường cứu nước.

Chụp hình lưu niệm ngay cổng vào bảo tàng

 

Nằm giữa ngã ba sông Sài Gòn- 1 vị trí đắc địa –khiến cho Bảo tàng Hồ Chí Minh tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào, náo nhiệt của thành phố. Bảo tàng được phủ bởi màu xanh tươi mát của cây cỏ, gió từ sông Sài Gòn mơn man đã xua đi bao mệt mỏi của một chặng đường dài. Nổi bật trên nền xanh của cây cỏ là ngôi nhà ba tầng màu hồng cam – nơi lưu giữ tài liệu, di vật về Bác Hồ kính yêu của chúng ta, người con ưu tú của dân tộc – Người đã làm rạng rỡ "non sông ta, đất nước ta".

Đến với Bảo tàng Hồ Chí Minh hay Bến nhà Rồng- Nơi Bác đã ra đi tìm đường cứu nước, giải phóng dân tộc thoát khỏi cảnh lầm than chúng ta không khỏi bùi ngùi nhớ thương, cảm phục và rất đỗi tự hào về vị lãnh tụ kính yêu, người con ưu tú của dân tộc được cả thế giới ngợi ca.

Trước Bảo tàng là bức tượng tạc một người thanh niên dáng cao gầy, đang bước đi những bước đi kiên cường, dứt khoát, đôi bàn tay nắm chặt và đôi mắt Người nhìn thẳng về phía trước. Đôi mắt người thanh niên ấy đã nghĩ gì? Đôi mắt người thanh niên ấy nhìn thấy những gì? Phải chăng là tất cả những chất chứa yêu nước thương nòi để biến thành những hờn căm và hơn hết là khát khao giải phóng dân tộc này, tổ quốc này? Cả đoàn chúng tôi không khỏi bùi ngùi xúc động trước bức tượng Bác trong ngày lịch sử- ngày ra đi tìm đường cứu nước.

Thầy trò chụp hình lưu niệm bên cạnh bức tượng Bác ra đi tìm đường cứu nước

 

Sông Sài Gòn vẫn thế, lững lờ trôi mang theo bao nỗi niềm thương nhớ của bao thế hệ mỗi lần đến đây lặng mình ngắm mô hình con tàu Amiral Latouche Tréville- con tàu đưa Bác ra đi ngày hôm đó.

Mô hình con tàu Amiral Latouche Tréville

 

Vào thăm Bảo tàng, chúng tôi được các anh chị hướng dẫn viên du lịch tại đây đón tiếp trong bầu không khí rạng rỡ, vui vẻ và ấm áp, thân tình. Các anh chị tận tụy hướng dẫn, giới thiệu chi tiết về cuộc đời và sự nghiệp của Bác cho chúng tôi nghe. Các bạn sinh viên say sưa, chăm chú lắng nghe và ghi chép những thông tin về cuộc đời, sự nghiệp hoạt động cách mạng của Bác.

Hướng dẫn viên giới thiệu về bảo tàng

 

Qua những hình ảnh thực tế, những mô hình tái hiện sinh động, những di bút của Người… chúng tôi như thấm hơn những lời thầy cô giảng tại giảng đường. Tự mình nhìn ngắm, đọc và suy ngẫm về những gì gắn với cuộc đời và sự nghiệp của Bác được lưu giữ ở nơi đây, chúng tôi không khỏi xúc động về 1 cuộc đời với những hy sinh vĩ đại, những quyết tâm, nỗ lực bền bỉ sau những thành công vĩ đại của Người. Niềm kính yêu và tự hào về Bác cứ thế lan chảy trong suy nghĩ của chúng tôi.

Rời Bến Nhà Rồng với bao niềm xúc động, khắc khoải, chúng tôi di chuyển đến địa điểm tham quan và học tập thực tế tiếp theo trong chuyến đi: Địa đạo Củ Chi- nơi được ví là huyền thoại đối với người Việt và là nỗi kinh hoàng của bọn thực dân xâm lược 1 thuở.

Cả đoàn chụp hình tại cổng vào địa đạo

 

Sau đoạn đường di chuyển khá dài thì vùng đất anh hùng dần hiện ra trước mắt chúng tôi. Những con đường uốn lượn với cây xanh và những mái nhà bình dị, những gương mặt hồn hậu, chân chất… Cái cảm giác bình yên như về bất cứ vùng quê Việt Nam nào đó nhanh chóng bị tan biến, thay vào đó  là sự choáng ngợp bởi những dòng tên các anh hùng liệt sĩ trên 3 vách tường trong đền. Những dòng chữ chi chít ghi tên, năm sinh, năm hi sinh của các anh, các chị, các mẹ cứ hằn mãi trong tâm trí tôi. Nơi đó có tới hơn 4 nghìn liệt sĩ, có người tuổi đời chỉ mới 15, họ đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho non sông đất nước để chúng tôi, tuổi trẻ hôm nay được bình yên học tập và sống hạnh phúc.

Cảm phục trước tinh thần chiến đấu và xúc động trước sự hy sinh to lớn của con người và vùng đất Củ Chi chúng ta không khỏi trầm trồ, thán phục trước khối óc tài ba của con người nơi đây được thể hiện như những "công trình sư chuyên nghiệp" thông qua hệ thống đường hầm lịch sử.

Củ Chi- chính là nơi thu nhỏ trận đồ biến hóa của quân và dân ta trong cuộc kháng chiến lâu dài, ác liệt suốt 30 năm chống kẻ thù xâm lược giành lại độc lập, tự do cho Tổ quốc. Đây cũng là một công trình kiến trúc độc đáo. Công trình nằm sâu trong lòng đất "Địa đạo được đào trên một khu vực đất sét pha đá ong nên có độ bền cao, ít bị sụt lở." Đường hầm sâu dưới đất từ 3 - 8m, chiều cao chỉ đủ cho một người đi lom khom.Tầng một cách mặt đất 3m, chống được đạn pháo và sức nặng của xe tăng, xe bọc thép. Tầng 2 cách mặt đất 5m, có thể chống được bom cỡ nhỏ. Còn tầng cuối cùng cách mặt đất 8-10m hết sức an toàn. Ðường lên xuống giữa các tầng hầm được bố trí bằng các nắp hầm bí mật. Bên trên nguỵ trang kín đáo, nhìn như những ụ mối đùn, dọc đường hầm có lỗ thông hơi. Liên hoàn với địa đạo có các hầm rộng để nghỉ ngơi, có nơi dự trữ vũ khí, lương thực, có giếng nước, có bếp Hoàng Cầm, có hầm chỉ huy, hầm giải phẫu... Còn có cả hầm lớn, mái lợp thoáng mát, nguỵ trang khéo léo để xem phim, văn nghệ. Cả một thế giới sống tồn tại dưới lòng đất đó là thành quả của những con người tuy bé nhỏ mà lại không hề bé nhỏ, đủ làm điên đảo bọn thực dân để chúng phải kinh hoàng thốt lên: "Làng ngầm", "Mật khu nguy hiểm", "Việt cộng không thấy đâu mà đâu đâu cũng có", "Hệ thống đường hầm Củ Chi đã trở thành 1 trong năm đường hầm trứ danh thế giới".

Hình ảnh cô trò trải nghiệm đi đường hầm hồi tháng 5-2017

 

Xuống thăm đường hầm chúng ta phần nào lý giải được vì sao nước Việt Nam bé nhỏ lại chiến thắng kẻ thù là một nước lớn và giàu có bậc nhất thế giới? Vì sao Củ Chi, mảnh đất nghèo khó lại đương đầu ròng rã suốt 21 năm với một đạo quân đông hơn gấp bội, thiện chiến, được trang bị vũ khí, phương tiện chiến tranh hiện đại, tối tân để làm nên chiến thắng? Vừa tự hào, vừa cảm phục thế hệ cha anh đi trước lớp sinh viên chúng tôi hôm nay như thấy trách nhiệm của mình lớn hơn.

Trở về sau chuyến đi khá dài nhưng không hề mệt mỏi bởi sự hoạt náo của thầy và trò. Những trò chơi, những tiết mục văn nghệ được thầy và trò cởi mở thể hiện. Không chỉ giúp cho bài học thêm phần sinh động, hấp dẫn, chuyến đi còn là 1 dịp tốt để tình thầy trò và tình bạn bè của chúng ta được gắn bó khăng khít hơn. Tháng năm học tập và tu dưỡng dưới mái Trường Đại học Bà Rịa – Vũng Tàu cũng nhờ vậy mà thêm phần ý nghĩa, sâu sắc. Một chuyến đi đáng nhớ và đầy xúc động, hoài niệm, trăn trở….


 

Nguồn: ThS. Chung Thị Vân Anh - GV BVU

 

CÁC BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC